,

Trao đổi về cách học

Cách học thu nạp là cách học thụ động, hiệu quả không cao bằng cách học chủ động. Vậy thế nào là cách học chủ động? Mời các bạn tìm hiểu thông qua 3 phần trao đổi về cách học bên dưới bài viết này nhé.

Trao đổi về cách học – phần 1

Các bạn nghe xong rồi có nhận ra điều gì không? Nếu có vui lòng bình luận bên dưới nhé.

Trao đổi về cách học – phần 2

NDQ: Bác NVT2002 nghe xong rồi có nhận ra được điều gì không ạ???

NVT2002: Em thấy có mấy đoạn trong bài nói chuyện như sau:

1. Vấn đề “chủng tử và hiện hành”: Có 3 mức độ:

– Nghe người ta nói rồi chấp nhận vào
– Hiểu vấn đề của người ta nói
– Giải thích và chứng minh được vấn đề

2. Có một số người, chỉ thích đặt vấn đề ra rồi trông chờ vào người khác giải quyết hộ, giống như cục đất, đẩy một cái thì lăn 1 cái, không đẩy thì đứng im !!!

3. Phương pháp học sai, thì dù 100 năm cũng chẳng mang lại được kết quả gì. Phương pháp đúng, thì chỉ 3 tháng là thấy rõ kết quả ngay.

4. Nếu không thực hiểu, thì chỉ có làm theo cái gì người khác bảo thôi. Lúc đầu thấy mới thì thích, sau thấy cũ thì chán…

Còn em thì thấy là nếu mà cái gì mà em hiểu thật, thì sẽ đúng là kiến thức của mình. Kiến thức của mình tức là giống như cái chân cái tay của mình, nâng lên hạ xuống theo ý muốn rất dễ dàng. Chẳng hạn như khi đi giải thích cho người khác, tuỳ trình độ của người nghe mà có thể nói sai vấn đề đi một chút cho nó phù hợp với khả năng tiếp thu của người ta lúc đó. Nhưng mà do hiểu rõ vấn đề, nên dù nói sai cũng không sợ, và mình nắm rõ chỗ sai đó nên có thể chỉnh lại thành đúng bất cứ lúc nào.

NDQ: Bác có thể nói kỹ hơn về vấn đề này được hay không?

NVT2002: Có thể có 3 nguyên nhân dẫn tới tình trạng này:

1. Thông thường người ta thấy việc gì là của mình, vì mình thì sẽ làm rất tích cực và chủ động. Nhưng trong trường hợp này, người học không coi việc học là của mình, vì mình, nên tìm cách đẩy trách nhiệm lại cho người khác.

2. Do lười học hoặc thiếu tự tin, nên đưa việc học lại cho ông thầy để trông chờ được dắt tay từng bước.

3. Tìm hiểu để thoả mãn trí tò mò, không phải thực sự muốn học, nên chỉ tìm cách nêu vấn đề và chờ đợi câu trả lời

NDQ: Vậy bác hãy bình luận về câu mà bác viết cho em dưới đây nhé!

NVT2002: Hì hì hì… Đoạn viết đó của em là để đùa cho vui thôi, chứ thực ra từ bài trả lời trước của bác em cũng thấy là hợp lý rồi. Những vấn đề mà em hỏi bác đó chỉ là vì tò mò, bác chưa trả lời ngay cũng là phải !

Về vấn đề chính là Duy Thức, em cũng đang suy nghĩ xem có đường lối nào sáng sủa hơn để thoát khỏi bế tắc hiện nay không. Hôm trước bác có nói là để hiểu Duy Thức thì cần phải có đủ một số yếu tố, đó là những yếu tố gì vậy?

NDQ: Bác hãy vận dụng mọi kiến thức của bác trên mọi lĩnh vực để giải thích những vấn đề đã được nêu ra trong duy thức học. Trước hết là những vấn đề căn bản. Trước kia em đã làm như vậy và vì thế mà cuốn bàn về tâm linh mới được ra đời.

À theo sự tự nhận định của bác, bác có thể cho em biết trong sự tìm hiểu về PP của bác từ trước đến nay bác thuộc vào loại nào hay không?

NVT2002: Trong 3 loại người “há miệng chờ sung” nói trên thì em tự đánh giá là mình thuộc cả 3:

1. Có lúc em tìm hiểu vấn đề mà bác đưa ra là vì bác không giải thích ngay vấn đề chính mà em thắc mắc, lại bảo em đi đường vòng. Thí dụ như vấn đề nhận biết không khởi ý hoặc thí dụ ngôi sao ngày xưa… Lúc đó em không thấy vấn đề bác đưa ra thiết thực gì cả, nên chỉ cố làm để vượt qua được bước trung gian đó thôi, kiểu như trả lời lấy điểm. Vì không thấy nó thực tế nên không nhận biết được cái sự học là cho mình. Em tìm hiểu vấn đề vì tin rằng bác là người có kinh nghiệm nên dù vấn đề không thiết thực ngay lúc đó nhưng sau này có thể sẽ có chỗ ứng dụng được.

2. Có lúc cũng thiếu tự tin, thí dụ như việc học Duy Thức chẳng hạn. Em trả lời bài viết của bác là để khỏi bị ám ảnh bởi tư tưởng còn mắc nợ câu hỏi, chưa trả lời xong nên trong lòng bức xúc. Sau khi viết xong bài trả lời, thì em thấy thoát nợ, tâm hồn thoải mái, coi như đá quả bóng lại cho bác để đến lượt bác sút 😂

 Thật ra, tất cả các vấn đề mà bác đã đặt ra thì em sẽ nhất định tìm cách để trả lời cho ổn. Chỉ có điều là sẽ mất khá nhiều thời gian, có câu hỏi mấy năm mới nghĩ ra, kể cũng hơi chậm…

3. Có lúc khác, em hỏi vì tò mò. Thí dụ như trong bài Duy Thức, bác hỏi em xem có thắc mắc gì không? Em khá bất ngờ vì câu gợi ý đó, bởi từ trước đến giờ bác hay dùng phương pháp hỏi – một nghệ thuật lập luận. Những câu mà em định thắc mắc thì em biết chắc là bác sẽ không trả lời, còn nếu không hỏi gì thì bỏ phí mất cơ hội để hỏi. Vì thế em mới tìm lấy một số câu hỏi để hỏi cho nó có, em đoán chắc là cũng không thừa, vì có thể sau này sẽ có lúc dùng…

NDQ: Vậy bác có biết lý do vì sao mà như vậy không?

NVT2002: Ý bác hỏi về căn nguyên bệnh “há miệng chờ sung” của em?

NDQ: Đúng rồi đấy!!! 😁

NVT2002: Bệnh “há miệng chờ sung”, mà em là một hiện thân rất rõ, chính là do sản phẩm của nền giáo dục và xã hội hiện nay.

1. Thứ nhất là bệnh thành tích: Em cần phải học để có được điểm cao, hoặc phải làm việc thật nhanh để công ty đánh giá tốt, trả nhiều tiền. Cách tốt nhất để đạt được điều đó là tận dụng lại những kiến thức của các bậc tiền bối, xong xây tiếp lên trên nền móng đó. Trước đây, em thường nghĩ rằng mình có khả năng tự học rất tốt, theo như quan niệm hiện đại, tức là không cần lên lớp nghe thầy cô giảng bài. Đối với em tự học tức là tự đọc sách, tự lên thư viện hoặc Internet tìm kiếm tài liệu về nghiên cứu. Nhưng đến gần đây em mới thấy là khi phải rời sách vở, thư viện… ra thì mình giống như là người không biết bơi ngã xuống ao mà chẳng có một cái phao nào !!!

2. Thứ hai là cách học đại học: Thực ra có rất nhiều môn học mà em học thấy chả để làm gì, song vẫn phải cố nuốt trôi. Đối với những môn như vậy, em bắt buộc phải có một khả năng là cố học cho qua, cố ghi nhớ lại để nhỡ có lúc cần dùng thì đem ra ôn lại. Lâu ngày thành thói quen, nên bác bảo em đi tìm hiểu cái gì, làm cái gì em cũng có thể hoàn thành (một cách tương đối)

3. Cái quan trọng nhất là có lẽ nhiều lúc, em không thấy sự học là việc của mình 🙀

NDQ: Bệnh này có lẽ hầu hết mọi người đều bị dính phải! Chính nó ngăn cản chúng ta phát huy sức sáng tạo của bản thân. Là sức ì tâm lý lớn nhất cần phải vượt qua.
Một nền giáo dục nếu giúp cho người ta khắc phục được nó thì rất là hay có phải không?

Bác có biết vì sao mà bác không thấy sự học là việc của mình hay không?

NVT2002: Thường là do em không thấy ham thích công việc học về một vấn đề cụ thể nào đó lắm, nên em cứ thấy việc đến tay là làm thôi, làm để hoàn thành là chính. Tuy nhiên, với một số vấn đề khác em cảm thấy hứng thú thì lại làm rất tích cực, xoay sở đủ mọi cách để làm, có vất vả cũng không thấy chán.

NDQ: Vấn đề chính là như vậy!!!!

NDQ: Bác NVT2002 có nhận xét gì về ý kiến này của bác voicon không?

NVT2002: Trong đoạn trên, bác Voi đưa ra 2 trường hợp:

1. Việc “bảo học cho mình”, “ngồi thiền cho mình”: đây là những công việc vì thấy lo cho tương lai mà phải làm, giống như gánh nặng. Về danh thì cũng phải cố gật đầu công nhận đó là việc của mình, nhưng trong thâm tâm thực ra không thích. Cái mà con người thích ấy thì phải là những cái gì vui vẻ thoải mái cơ.

2. Việc giải những bài toán khó vui vui: cái này đáp ứng được nhu cầu hiểu biết khám phá của bản thân, nói chung là nhu cầu giải trí (kiểu như đánh cờ chẳng hạn). Về danh thì không phải là việc của mình, nhưng thâm tâm thì lại nhận đó là việc của mình vì nó đáp ứng được đòi hỏi của bản thân. Làm những việc kiểu này còn hay ở chỗ là không phải chịu sức ép từ đâu cả, cứ tập trung đúng vào công việc mà làm thôi, nên làm hiệu quả lắm !

NDQ: Đúng vậy!!!
Điều này thể hiện ở chỗ bác voicon coi nó như là một trách nhiệm phải làm! Nếu một việc gì đó phải làm như là một trách nhiệm thì nó sẽ không bao giờ thực sự là một việc của mình cả.

Trao đổi về cách học – phần 3

NdQ: khi nào lên thì bảo cho anh nhé!

NdQ: em lên rồi à?

LhL: Vâng

NdQ: dạo này em thế nào?

LhL: Dạo này em vẫn bình thường, còn vấn đề kia vẫn chưa rõ ràng lắm

LhL: Vấn đề mục đích mới ấy

NdQ: ừ

NdQ: thôi bỏ nó đi!

LhL: Và vấn đề cách thức đi tìm mới nữa

NdQ: những vấn đề đó em buông nó đi

LhL: Vâng

NdQ: vì làm theo chỉ dẫn của người khác thì chẳng đi đến đâu cả

NdQ: em biết vì sao không?

LhL: Vi là làm theo

LhL: Mà làm theo thì sẽ ra kết quả hời hợt, ko phải của mình

NdQ: làm theo thì sao? tại sao không có kết quả?

LhL: Vì tâm tư mình ko hướng về việc đấy nên sẽ chẳng có kết quả

NdQ: đúng rồi đấy!

LhL: Nhưng 2 vấn đề đấy em thấy thực sự cần thiết mà

NdQ: vậy em biết tại sao anh bảo em buông nó đi không?

LhL: Có

LhL: Vì nếu thực sự là của mình thì mình sẽ ko buông được

LhL: có phải vậy ko?

NdQ: đúng rồi đấy!

NdQ: em hãy nghiên cứu lại từ đầu

NdQ: về thiền ấy

LhL: Vâng

NdQ: đọc thiền sư trung hoa

NdQ: và các tài liệu về thiền của các tổ sư

LhL: Em cũng đang đọc

NdQ: mà quan trọng nhất là phải học đúng cách

NdQ: à anh có gửi cho em đoạn trao đổi về cách học chưa?

LhL: Có, anh gửi rồi

NdQ: em nghe có nhận ra điều gì không?

LhL: Có

NdQ: em nhận ra điều gì?

LhL: Đó là vấn đề thường là mình chỉ nghe hiểu thôi

NdQ: vậy cần phải làm gì?

LhL: Chứ chưa thực sự tìm hiểu thấu đáo

NdQ: vậy phải làm thế nào thì mới là thực sự tìm hiểu thấu đáo?

LhL: Việc của mình cần làm là phải chứng minh được rằng ‘vấn đề đấy là như vậy’

NdQ: hết chưa?

LhL: rồi tìm hiểu sâu hơn về vấn đề đấy

NdQ: còn thiếu một vấn đề

LhL: Thieu van de gi?

NdQ: đó là phải tự mình lý giải (giải thích) được vấn đề

LhL: vâng

NdQ: em hiểu vấn đề đó thế nào?

LhL: Em hiểu vấn đề đó là mình phải giải thích được vấn đề đó một cách rõ ràng

LhL: Vì chỉ khi mình hiểu được nó mình mới giải thích được nó rõ ràng

NdQ: đúng rồi đó

NdQ: vậy nếu chưa giải thích đuợc thì phải làm sao?

LhL: Thì mình phải tìm hiểu về nó, bởi vì mình vẫn chưa thực sự hiểu rõ nó

NdQ: đúng vậy!

NdQ: nhưng tìm hiểu như thế nào?

NdQ: làm sao để hiểu được nó?

LhL: Tìm hiểu bằng cách nhìn sâu vào vấn đề đó, xem nó là như thế nào, rồi đào sâu tìm hiểu về nó

NdQ: có chắc là như vậy không?

NdQ: em tìm hiểu như vậy nhằm mục đích gì?

LhL: Ko

LhL: Em tìm hiểu như vậy nhằm mục đích làm rõ về vấn đề đấy

NdQ: đó mới chỉ là làm rõ vấn đề thôi

NdQ: trong khi vấn đề đặt ra ở đây là em phải làm gì?

LhL: Vấn đề ở đây là mình phải hiểu rõ về nó

NdQ: tiêu chuẩn nào cho biết là mình đã hiểu rõ về nó?

LhL: là mình phải lý giải được nó rõ ràng, minh bạch

NdQ: đúng vậy!

NdQ: vậy nhìn sâu vào vấn đề, đào sâu tìm hiểu vấn đề có giúp cho mình lý giải được nó không?

LhL: Ko

LhL: Chỉ bằng cách chứng minh nó là như vậy thì mới được

NdQ: em lầm lẫn giữa lý giải và chứng minh rồi!

LhL: vâng

LhL: Vậy thì để hiểu được nó thì mình phải giải thích được nó rõ ràng

NdQ: vấn đề là làm sao để giải thích được nó?

LhL: Để giải thích được nó thì mình cần phải hiểu rõ về nó

NdQ: chỗ này em chưa hiểu được vấn đề đúng không?

LhL: Vâng, Chỗ này vẫn đang phân vân

NdQ: thông thường

NdQ: trong nhà Phật

NdQ: chỉ đưa ra vấn đề chứ không có giải thích vấn đề

LhL: vâng

NdQ: và việc giải thích vấn đề là việc mà một người hành giả cần phải tự mình làm lấy

NdQ: phải vận dụng mọi kiến thức của bản thân để giải quyết vấn đề

LhL: uh, bây giờ em mới thấy vấn đề này

NdQ: do không phải là học

NdQ: không phải là tìm hiểu vấn đề

NdQ: ma do là sự sáng tạo của bản thân

NdQ: em thấy như thế nào?

LhL: Em đang tự hỏi 2 cái này khác nhau thế nào: giải quyết vấn đề & tìm hiểu vấn đề?

LhL: tại sao ko phải là tìm hiểu vấn đề?

NdQ: em đã phân biệt được chưa?

LhL: chưa

LhL: Em mới nghĩ ra thế này

NdQ: thế nào?

LhL: Tìm hiểu vấn đề là mình chỉ tìm cách để hiểu ra vấn đề

LhL: Giải quyết vấn đề là mình đi giải quyết vấn đề đấy, nó sâu hơn

NdQ: không phải giải quyết

NdQ: mà là giải thích

NdQ: tìm hiểu vấn đề là hướng vào những đối tượng có sẵn

NdQ: còn giải thích vấn đề, là hướng vào một đối tượng nhiều khi không có sẵn

NdQ: không biết nó là cái gì

NdQ: mà ta phải phát huy sự sáng tạo của bản thân

NdQ: để giải thích nó

NdQ: không thể trông chờ vào bên ngoài được

NdQ: để rõ vấn đề này hơn

NdQ: em hãy đọc bài sau:

LhL: vâng

NdQ: chờ anh một tí

LhL: vâng

NdQ: mạng chậm quá

NdQ: thôi để anh lấy một vài thí dụ thế này

NdQ: em có đọc bài pháp là gì của anh chưa?

LhL: Em đọc rồi

NdQ: vậy anh hỏi em nhé

LhL: Vâng

NdQ: những thông tin anh viết ra trong đó

NdQ: là anh lấy từ đâu ra vậy?

NdQ: trong sách nào?

LhL: Em ko thấy hầu như những thông tin trong đó lấy ra trong sách nào cả

LhL: Như ví dụ con cò

NdQ: trên mạng

NdQ: có người nói

NdQ: những gì anh viết không phải là PP

LhL: PP là cái gì?

NdQ: vì không có sách nào nói tới cả

NdQ: Phật pháp đó

LhL: ah

NdQ: thế nào?

NdQ: em nhận ra cái gì?

LhL: em nhận ra là những gì anh viết ra trong bài viết đó dựa trên nền tảng cái hiểu của anh, nhưng viết trên những thông tin mà mình thâu nhận được. Ko biết có phải vậy ko?

NdQ: viết trên thông tin mà mình thâu nhận nghĩa là thế nào?

LhL: là lấy những ví dụ mà mình nghe được ấy

NdQ: em xem vài đoạn nhé:

NdQ: Vũ trụ và Phật giáo

LhL: Em đọc rồi!

NdQ: vậy đây nữa này:

NdQ: Thế nào là tự học

NdQ: em đọc bài trong đó chưa?

LhL: Em đọc bài thứ 2 rồi

LhL: Còn bài 1 chưa đọc, mà mới đọc phần anh copy vào IM thôi

NdQ: đọc vậy em có nhận ra được gì không?

LhL: Có

NdQ: nhận ra được điều gì?

LhL: Nhận ra rằng cách học của mình trước đây vẫn theo hướng dựa dẫm, trông chờ người khác

LhL: Như là NVT2002 nói ấy

NdQ: ừ

NdQ: vậy cần phải học như thế nào mới đúng?

LhL: Phải tự giác trong vấn đề học mới đúng

NdQ: tự giác như thế nào?

LhL: Tự mình phải thấy ra vấn đề học là cần thiết cho mình, tự mình phải ý thức được việc học đó giúp gì cho mình

NdQ: nhưng cụ thể là bằng hành động gì?

LhL: Cụ thể là bằng hành động suy nghĩ, tìm hiểu về vấn đề đấy

NdQ: em vẫn chưa nhận ra được vấn đề

LhL: Vâng, em cũng cảm thấy thế!

NdQ: thực ra nếu em hiểu nội dung trao đổi hôm nay thì cũng đủ nhận ra việc em cần phải làm gì rồi

LhL: Có lẽ phải đọc đi đọc lại nội dung này xem thế nào

NdQ: đúng vậy

NdQ: bây giờ anh nói vắn tắt thế này

NdQ: em suy nghĩ nhé

LhL: vâng

NdQ: thế giới chỉ có một

NdQ: nhưng lại có nhiều cách giải thích khác nhau

NdQ: Phật pháp giải thích một cách

NdQ: khoa học giải thích một cách

NdQ: vvv…

NdQ: mới nhìn tưởng như chúng không có liên hệ gì với nhau

NdQ: nhưng thực ra chúng có nhiều điểm chung với nhau

NdQ: nếu thực hiểu được thế giới

NdQ: sẽ nhìn ra được nhiều điểm chung đó giữa chúng với nhau

NdQ: vì vậy

NdQ: khi ta học

NdQ: có thể chỉ học một thứ

NdQ: ví dụ Phật pháp

NdQ: nhưng khi ta đã hiểu về thế giới

NdQ: thì ta có thể hiểu được tất cả các môn học khác

NdQ: và ta có thể tổng hợp mọi kiến thức

NdQ: để giải thích, chứng minh những vấn đề trong Phật pháp

NdQ: em hiểu không?

LhL: có

NdQ: vậy em đã biết cách anh làm sao để lý giải vấn đề chưa?

LhL: Anh lấy cái hiểu về thế giới để lý giải mọi vấn đề à?

NdQ: em nghĩ thế nào?

LhL: Em nghĩ như vậy!

NdQ: nghĩ như vậy là nghĩ như thế nào? Em giải thích rõ hơn được không?

LhL: Em nghĩ anh dùng cách hiểu của mình về thế giới để lý giải mọi vấn đề

LhL: như để giải thích, chứng minh những vấn đề trong Phật pháp

LhL: Ví dụ như bài viết “Pháp là gì?”…

NdQ: anh hỏi em nhé!

LhL: vâng

NdQ: việc tìm hiểu Phật pháp là để làm gì?

LhL: Để làm sáng tỏ ra vấn đề “Ta là ai?”, “Làm thế nào để thoát khổ?”, nghĩa là cũng tùy mục đích của từng người

NdQ: vì sao tìm hiểu Phật pháp lại có thể giúp cho ta sáng tỏ ta là ai? Hay thoát khổ?

LhL: Vì Phật pháp là con đường ĐP đã chỉ mà ta thấy nó có thể giúp ích cho mình

NdQ: Vậy là em chưa hiểu được vấn đề rồi!

LhL: 😇

NdQ: sở dĩ ta bị đau khổ

NdQ: là do vô minh

NdQ: mà vô minh nghĩa là không hiểu đúng về thế giới này

NdQ: Phật pháp giúp cho ta hiểu đúng về thế giới này

NdQ: khi ta hiểu đúng về thế giới này thì đó là hết vô minh

NdQ: nhờ hết vô minh nên hết đau khổ

NdQ: tóm lại là Phật pháp giúp cho ta hiểu đúng về thế giới này

NdQ: đó chính là cốt lõi của vấn đề

LhL: ah

NdQ: cho nên chỉ khi nào em hiểu đúng về thế giới này

NdQ: thì đó mới có thể gọi là hiểu được Phật pháp

LhL: vâng

NdQ: các môn khoa học, có môn nào không nhằm giúp ta hiểu về thế giới này hay không?

LhL: Ko có, môn nào cũng giúp hướng tới việc tìm hiểu về TG này

NdQ: em đã hiểu ra được vấn đề chưa?

LhL: rồi

NdQ: hiểu thế nào?

LhL: Tất cả đều nhằm tới hiểu về TG này

NdQ: rồi sao nữa?

NdQ: có liên quan gì đến việc giải thích Phật pháp ở đây?

LhL: Cho nên khi hiểu rõ về TG này thì mọi vấn đề đều đuợc giải quyết

LhL: Khi hiểu rõ về TG này thì cũng có thể giải thích được Phật pháp

NdQ: đúng vậy!

NdQ: nhưng làm sao để hiểu được về thế giới này?

LhL: #-o

NdQ: đó chính là chìa khóa đấy

NdQ: em học PP để tìm hiểu về thế giới này

NdQ: nhưng mà phải hiểu về thế giới này mới giải thích đuợc Phật pháp

NdQ: có mâu thuẫn không?

LhL: Có

NdQ: đó chính là vấn đề

NdQ: tạm dừng ở đây nhé

LhL: Vâng

LhL: Vấn đề hôm nay trao đổi có nhiều cái mới quá!

NdQ: thôi vậy nhé

NdQ: bb


Ấn chia sẻ, nếu bạn thấy bài viết này hữu ích cho ai đó đang cần!

Một bình luận cho “Trao đổi về cách học”

  1. Ảnh đại diện Nguyễn Sơn Lâm

    Sau khi nghe xong bài trao đổi về cách học thì mình thấy từ trước đến nay đa số mình đều học theo lối thụ động cả. Theo những gì mình trải nghiệm thì lối học chủ động của mình nảy sinh là khi mình có sự yêu thích, đam mê tìm hiểu thì sự chủ động học nó tự xuất hiện, mình sẽ tự động đi tìm các nguồn khác nhau, rồi đi tìm thấy để thoải mãn được cái niềm ham muốn học của mình. Nghe xong bài này mình thấy có 3 cái mức độ của học đó là tin thầy, hiểu, chứng minh, thấy rõ quá trình, rồi áp dụng hay là sống trong những gì mình hiểu. Cái mà mình hay dừng lại là ở chỗ tin, chỗ hiểu sau đó là lấy đó làm kiến thức để áp dụng thực hành. Cái cách này có lúc được có lúc không, kết quả không chắc chắn. Mình đang hiểu về cái “chứng minh” là sau khi tin, sau khi hiểu thì thực hành để thấy rằng cái đó thực sự tồn tại. Mình cho rằng cái thấy này sẽ để lại một cái trực cảm rất sâu. Cái mà thấy quá trình cũng là do nhiều lần mình thấy, và trực cảm được sau một thời gian. Nhưng có một điều mình nhận ra là trong toàn bộ quá trình từ hiểu, chứng minh, thấy rõ quá trình, vận dụng thì có những điểm tự mình khó có thể nhìn thấy chỗ thiếu sót mà nếu không có người chỉ cho mình thì mình không thể nhận ra được, trừ khi động vào một cái thực tế nào đó. Nghe xong bài này mình cảm thấy tâm đắc nhất ở cái chỗ đoạn mà anh Quý nói về “chứng minh”. Cái này mình thấy mới và quan trọng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Bài viết mới đăng

CẬP NHẬT THÔNG TIN VÀ CÁC KHOÁ HỌC THIỀN VIỆT NAM

Đăng kí nhận thông tin mới

DMCA.com Protection Status
Mục lục